Mai Thien Van、Quang Lê - Lk Nho Nhau Hoai & Cho Nguoi Vao Cuoc Chien
Em ở nơi nào có còn mùa xuân không em
Rừng ngàn lá gió từng đêm nhắc nhở thì thầm
Nắng ở trên đầu nắng trong lòng phố
Gió ở trên non gió cuốn mây về
Sao anh vẫn ngồi mà nghe cô đơn
Mà nghe nức nở trong hồn và thương đôi mắt nhỏ
Em buồn vì mình thương nhau
Vì mình yêu nhau nên mới giận hờn vì mình xa nhau
Nên nhớ nhớ nhau hoài
Em ở nơi nào có còn mùa xuân không em
Rừng ngàn lá gió từng đêm nhắc nhở thì thầm
Mai lỡ không về chắc em buồn biết mấy
Dáng nhỏ xuân xưa cũng nhớ đêm này
Anh bỏ trường xưa bỏ áo thư sinh
Theo tiếng gọi lên đường
Anh đi vì đất nước khổ đau
Anh đi anh quên thân mình
Em vì anh tóc bới chẳng luợc cài thôi
Diểm trang má phấn chẳng cần rồi
Xa phồn hoa với nhửng chiều dập
Dìu cho anh vững lòng anh đi
Đêm rồi lại đêm một bóng đơn côi
Em nhớ người phương trời
Tâm tư chẳng biết nói cùng
Ai đơn sơ em ghi đôi dòng
Mong người đi giữa súng đạn chập chùng
Xin hiểu cho giữa cát bụi thị thành
Bao giờ em cũng vẩn bềnh một lòng
Thương anh suốt đời anh ơi
Mai kia anh chở về anh chở về dẫu rằng
Dẫu rằng không còn vẹn như xưa
Dù anh trở về trên đôi nạn gổ
Dù anh trở về bằng chiếc xe lăng
Hoặc anh trở về bằng chiến công
Dầy tình em vẩn chẳng đổi thay
Anh giờ ở đâu đồi núi cao nguyên hay
Cuối miệt sông hồng đêm nay ở đó gió lạnh không
Sương khuya có giăng giăng đầy
Phương này em với nhửng lời nguyện cầu
Cho người đi sẽ có ngày trở về
Cho tình ta thắm thiết tựa ngày đầu
Xin cho chúng mình còn nhau
Mai kia anh chở về anh chở về dẫu rằng
Dẫu rằng không còn vẹn như xưa
Dù anh trở về trên đôi nạn gỗ dù
Anh trở về bằng chiếc xe lăn
Hoặc anh trở về bằng chiến công
Dầy tình em vẩn chẳng đổi thay
Hoặc anh trở về bằng chiến công
Dầy tình em vẩn chẳng đổi thay